Thứ Hai, 30 tháng 12, 2013

Thông báo lớp học “Cách viết và công bố bài báo khoa học” tại Hà Nội

Xin hân hạnh thông báo cùng các bạn xa gần rằng Viện y học Đinh Tiên Hoàng sẽ tổ chức một lớp học về cách viết và công bố bài báo khoa học trên các tập san quốc tế. Lớp học sẽ diễn ra trong 3 ngày, 7/1/2014 đến 9/1/2014. Chương trình học sẽ là 11 bài giảng:


1. Tại sao công bố quốc tế?
2. Cách đặt tựa đề bài báo  
3. Cách viết tóm tắt (abstract) 
4. Cách viết phần dẫn nhập (introduction) 
5. Cách viết phần phương pháp (methods)
6. Cách viết phần kết quả (results)
7. Cách trình bày biểu đồ và bảng số liệu 
8. Cách viết phần bàn luận (discussion)
9. Cách trả lời bình duyệt (peer review) và viết thư cho ban biên tập 
10. Lí do bài báo bị từ chối
11. Tiếng Anh trong khoa học  

Mỗi bài giảng sẽ được minh hoạ bằng nhiều ví dụ thực tế. Học viên sẽ phải làm một số bài tập, và chúng tôi ưu tiên cho các bạn nào đang có hay đang viết bài báo cần phải biên tập / góp ý.

Nói ra thì có vẻ “mèo khen mèo dài đuôi” nhưng chúng tôi có thể tự tin nói rằng chất lượng và nội dung lớp học này không kém (nếu không muốn nói là hơn) bất cứ lớp học nào tại các trường danh tiếng ở Mĩ. Các bạn đăng kí sớm sẽ được tặng cuốn sách “Từ nghiên cứu đến công bố” của tôi, và sẽ dùng làm tài liệu tham khảo cho lớp học.

Các bạn cần phải đăng kí để ban tổ chức chuẩn bị hậu cần. Ban tổ chức sẽ không xem xét đến các bạn đăng kí muộn, sẽ không có nhân nhượng cho những “but”, “however”. Liên lạc đăng kí:

Ms. Ánh – Nhóm Hỗ trợ và phát triển
Điện thoại: 0972.095.132

Hẹn gặp các bạn ở Hà Nội!


Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

Vài ghi chép ở An Giang 22/12/2013

Hôm thứ Bảy, tôi đã có dịp nói chuyện cùng các bạn ở ĐH An Giang (AGU) và các đại học trong vùng về vấn đề nghiên cứu khoa học và công bố quốc tế. Tôi nói 4 bài, từ 8 giờ sáng đến 6 giờ chiều. Có nhiều câu hỏi của các bạn trong cử toạ mà tôi nghĩ hay và rất đáng suy nghĩ về cách làm khoa học ở Việt Nam. Dĩ nhiên, tôi không giải quyết được vấn đề gì mang tính cơ chế và thể chế; tôi chỉ có thể giải thích và trả lời những câu hỏi liên quan đến qui trình làm nghiên cứu và làm như thế nào để nâng cao khả năng công bố quốc tế. Điều thú vị là tôi còn có dịp trả lời phỏng vấn của Đài truyền hình An Giang!


Buổi toạ đàm có độ 250 người tham dự, với phần lớn từ An Giang nhưng cũng có một số bạn đến từ Đồng Tháp, Cần Thơ, Sài Gòn, v.v. Tôi có dịp gặp một số bạn từng du học ở Úc về và từng “quen biết” tôi qua trang blog. Gặp những bạn như thế cứ như là tái ngộ những người quen bao năm qua vắng bóng! Phải ghi nhận đóng góp tích cực của Internet ở đây. Các bạn ấy là người miền Tây, đã từng đọc những bài viết và ý kiến của tôi về miền Tây và con người miền Tây, nên chúng tôi có cùng trăn trở, cùng bức xúc, và cùng suy tư về tương lai của vùng đất cung cấp lúa gạo cho cả nước và [một phần nào đó] cho thế giới, vậy mà bây giờ thì người miền Tây vẫn nghèo và “dốt” nhất nước. Ai phải chịu trách nhiệm cho tình trạng này?

Đại học An Giang chỉ 14 tuổi, còn trẻ trung lắm. Nhưng tôi nghĩ cách tính tuổi này quên Đại học Hoà Hảo trước đây. Nên nhớ rằng trước năm 1975, miền Tây chỉ có 2 đại học: đó là Cần Thơ và Hoà Hảo. Do đó, tôi nghĩ đúng ra Đại học An Giang phải hơn 14 tuổi.

Nhưng tôi chưa biết tương lai của trường ra sao vì chưa có dịp nói chuyện nhiều với hiệu trưởng để biết viễn kiến của trường. Khi trả lời phỏng vấn của đài truyền hình An Giang, tôi có nói một ý là AGU cần phải tạo cho mình một thương hiệu, vì hiện nay ít ai biết đến AGU, và càng ít người biết AGU có thế mạnh là gì. Tôi cũng nói rằng AGU hay bất cứ đại học nào cần phải vứt bỏ cái tâm lí tự ti “đại học tỉnh lẻ”. Tâm lí (hay “tư duy”?) này cho rằng mình là đại học tỉnh lẻ nên không cần phấn đấu cạnh tranh với các đại học lớn được Chính phủ đầu tư nhiều, chỉ cần đào tạo và không cần nghiên cứu khoa học, chẳng cần suy nghĩ đến ý nghĩa của các bảng xếp hạng đại học, v.v. nói chung là những suy nghĩ mang tính yếm thế. Hoàn toàn không có lí do gì phải “phục tùng” các đại học lâu đời và càng chẳng có lí do gì để “tỉnh lẻ hoá” đại học, bởi vì đại học là đại học, và đại học cần phải có tầm nhìn cấp quốc tế. Tôi có đưa ra vài ví dụ các đại học vùng bên Mã Lai, Thái Lan, Mĩ, Úc, v.v. nhưng vì có tầm nhìn và viễn kiến cộng với chủ trương đúng, nên họ đã vươn lên thành những đại học danh tiếng, thậm chí ở vài lĩnh vực họ còn danh tiếng hơn cả các đại học lâu đời.

Thành phố Long Xuyên nho nhỏ và dễ thương. Đó là nơi mà nói ví von và cường điệu là “đi dăm phút đã về chốn cũ”. Đi chợ Long Xuyên và nói chuyện với vài người buôn bán ở đây mới thấy họ dễ mến ra sao. Thành ra, mua gì tôi cũng cố tình trả thêm tiền cho họ. Nhất là khi mua trái thốt nốt từ một chị bán hàng người Khmer rất lam lủ tôi càng cho tiền “đậm” hơn, vì nghe giọng nói lơ lớ làm tôi nhớ đến những người hàng xóm dưới quê tôi. Chị ấy đòi thối tiền, nhưng tôi giả bộ lờ đi. Sao tôi thấy người Long Xuyên có vẻ hiền hoà hơn người Rạch Giá (dĩ nhiên đó chỉ là cảm nhận cá nhân). Long Xuyên chẳng xa lạ gì với tôi, vì tôi đã từng ghé qua đây nhiều lần trước và sau 1975. Vậy mà mỗi lần ghé đây tôi đều cảm thấy có cái gì mới mới.

Nói chung, tôi đã có 2 ngày lưu lại Long Xuyên rất [nói theo tiếng Anh là] “productive” và … vui. Có ích vì những bàn luận và những ưu tư của mình cùng các bạn của AGU và trong vùng. Vui là vì gặp lại nhiều bạn bè trước đây và có dịp ghé lại những nơi chốn, kể cả những quán ăn, mình từng trải nghiệm trong quá khứ. Sau buổi toạ đàm thì có nhiều ý kiến tôi nên quay lại AGU làm những chương trình dài hơi hơn, và dĩ nhiên là tôi rất hân hạnh chào đón ý tưởng đó. Nhưng thời gian có cho phép hay không là chuyện khác. Dù sao đi nữa thì tôi vẫn muốn mượn cái note này để nói lời cảm ơn các bạn xa gần đã quan tâm và đến nghe tôi “entertain” suốt 8 giờ đồng hồ ở Đại Học An Giang hôm này 21/12. Chúc các bạn một mùa Giáng Sinh an lành và hạnh phúc, và một năm mới nhiều may mắn (thời đại này mình cũng cần may mắn!) và thành đạt. Hẹn gặp lại các bạn một dịp sau.

Thứ Tư, 11 tháng 12, 2013

Đại học An Giang

Hân hạnh báo cho các bạn biết tôi sẽ có một buổi nói chuyện tại Đại học An Giang vào ngày 21/12. Tôi sẽ nói 4 bài về qui trình nghiên cứu khoa học, công bố quốc tế, và phương pháp viết bài báo khoa học cho thuyết phục. Tôi sẽ trình bày những dữ liệu về nghiên cứu khoa học ở Việt Nam và Đai học An Giang, tại sao phải nghiên cứu và làm cách nào để nâng cao uy danh của trường.


Buổi nói chuyện mở rộng cho các bạn ngoài trường. Tôi nghĩ các trường trong vùng miền Tây có thể tham gia và thảo luận cho hào hứng. Bạn nào quan tâm có thể liên lạc cô Lan Phương, Phòng Quản lý Khoa học và Hợp tác quốc tế, email ntlphuong@agu.edu.vn trước ngày 18/12/2013.

Đây là lần thứ hai tôi nói chuyện ở ĐH An Giang. Trước đây tôi đã từng ghé qua và làm seminar một ngày ở ĐH Trà Vinh và gần 1 tuần ở ĐH Cần Thơ. Toàn những nơi gần gũi với tôi. Chương trình nói chuyện ở ĐH An Giang lần này nhắm đến việc nâng cao khả năng khoa học của trường. Hi vọng sẽ gặp lại các bạn xa gần ở miền Tây. 

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Kết quả của PISA cũng chông chênh như tháp Pisa


Kết quả khảo sát của PISA mới vừa được công bố nhưng đã là đề tài của nhiều tiêu đề báo chí rất tự tin và lạc quan. Những cái tít như “Giáo dục Việt Nam thuyết phục thế giới”, “Chất lượng học sinh Việt Nam gây bất ngờ cho cả thế giới” làm phấn chấn rất nhiều người. Nhưng nếu bình tâm xem xét những phương pháp và dữ liệu đằng sau kết quả của PISA có lẽ chúng ta sẽ có một cái nhìn khách quan và dè dặt hơn.


Những kết quả kiểm định giáo dục của nhóm PISA lúc nào cũng có người hâm mộ và kẻ tức giận. Nước nào có kết quả tốt và được xếp hạng cao, các quan chức và nhà quán lí giáo dục phấn khởi và có cơ sở để biện minh cho nền giáo dục mà họ chịu trách nhiệm. Nhưng những nước được xếp hạng thấp thì các quan chức phải chịu áp lực của dư luận công chúng.  Kết quả xếp hạng của PISA có thể là liều thuốc an thần cho vài người, nhưng cũng làm nhức đầu nhiều người khác. Tuy nhiên, bất cứ công cụ nào cũng có thể bị lạm dụng cho những mục tiêu nằm ngoài dự kiến của nhóm PISA.  Nhưng có lẽ ít ai chịu xem xét cẩn thận cái “cỗ máy” hay cơ chế sản sinh ra bảng xếp hạng của PISA, nên có những phản ứng mang nhiều màu sắc cảm tính. 

Theo tôi, phương pháp kiểm định giáo dục của PISA là một trong những phương pháp tương đối tốt và được nhiều nơi ứng dụng hiện nay. Nhưng qua ứng dụng thực tế, người ta mới phát hiện rằng phương pháp PISA có khá nhiều vấn đề mà nếu không xem xét thì rất dễ dẫn đến diễn giải sai kết quả. Những vấn đề của phương pháp PISA có thể tóm lược trong 3 nhóm: chọn đối tượng, nội dung, và quan trọng hơn hết là phương pháp thống kê. 

Vấn đề chọn đối tượng

PISA cho biết mỗi nước họ lấy mẫu tối thiểu là 4500 học sinh tuổi 15. Dĩ nhiên, những nước nhỏ như Iceland thì số học sinh ít hơn. Ngược lại những nước đông dân thì thỉnh thoảng số học sinh có thể lên đến 30,000 em. Có hai điểm liên quan đến độ tuổi và cỡ mẫu cần bàn ở đây. Học sinh ở tuổi 15 vẫn còn đang trong giai đoạn hình thành khả năng suy luận và lí giải trừu trượng, nên chưa thể phản ảnh hoàn chỉnh khả năng tri thức của các em. Do đó, phương pháp PISA có thể phản ảnh chưa đầy đủ khả năng của học sinh. Cỡ mẫu lớn có lợi nhưng cũng làm cho việc diễn giải kết quả khó hơn. Khi so sánh giữa các nước với cỡ mẫu lớn (trên 4000 đối tượng) thì một khác biệt cho dù chỉ 1 điểm vẫn có thể xem là “có ý nghĩa thống kê” nhưng trong thực tế thì có thể chỉ là khác biệt ngẫu nhiên mà thôi.

Để đảm tính hợp lí ngoại tại (external validity), các nhà nghiên cứu cố gắng duy trì tính đại diện của mẫu, tức bao gồm học sinh xuất thân từ nhiều thành phần xã hội. Nhưng trong thực tế thì tính đại diện không phải lúc nào cũng được duy trì. Ở Mĩ, do sai sót trong cách lấy mẫu và quá trình ngẫu nhiên hoá, nên có năm nhiều em học sinh tham gia vào chương trình kiểm định của PISA xuất thân từ các gia đình nghèo. Chúng ta biết rằng thành phần kinh tế và gia đình là một trong những yếu tố có ảnh hưởng lớn đến học lực của học sinh. Chính vì thế mà kết quả PISA của học sinh Mĩ thường không cao. Nhưng khi các nhà nghiên cứu giáo dục của Đại học Stanford phân tích dữ liệu của PISA bằng cách hiệu chỉnh cho thành phần kinh tế của học sinh thì điểm cao hơn và thứ hạng cũng cao hơn những gì PISA báo cáo.

Trong trường hợp Việt Nam, có lí do để cho rằng những em học sinh tham gia vào chương trình kiểm định của PISA không mang tính đại diện cho cả nước. Một bài báo trên Vietnamnet cho chúng ta biết rằng "Để giới thiệu về các lĩnh vực Toán, Khoa học, Đọc hiểu, VN đã nghiên cứu kỹ tất cả các dạng bài thi PISA đã công bố, tóm tắt và khái quát các dạng bài thi với các yêu cầu kỹ thuật làm từng dạng bài thi, từng loại câu hỏi để giáo viên nắm được kỹ thuật về giới thiệu cho học sinh. Tiếp đó, ngành GD-ĐT tổ chức tập huấn cho cán bộ cốt cán từ trung ương đến địa phương. Để đưa PISA vào trường phổ thông, Bộ chỉ đạo trên toàn quốc các giáo viên đã được tập huấn PISA thông qua các buổi sinh hoạt chuyên môn hàng tuần, thảo luận từng dạng bài thi và các dạng câu hỏi thi PISA. Giáo viên giới thiệu cho học sinh một số câu hỏi thi PISA được in trong tài liệu tập huấn. Có trường xây dựng được mạng nội bộ đã đưa lên mạng các dạng bài thi PISA cho học sinh làm, mở cuộc thi nhỏ tìm hiểu về PISA." Như vậy đây Việt Nam đã chuẩn bị các em cho cuộc thi chọi này, chứ các em không được chọn một cách ngẫu nhiên.


Vấn đề nội dung kiểm định   

Nội dung kiểm định cũng là một vấn đề cần phải biết. PISA chỉ quan tâm đến 3 khía cạnh: toán, khoa học, và đọc hiểu. Không cần nói ra, chúng ta cũng thấy chương trình kiểm định như thế không phản ảnh toàn bộ khả năng học tập của học sinh. Nó càng không phản ảnh được môi trường học tập vốn được xem là quan trọng hơn 3 môn học đó. Có lẽ kết quả PISA cho thấy các em học sinh Việt Nam tham gia đã thuộc bài tốt, và ngoài cái đó thì chúng ta không biết các em còn tốt/dở khía cạnh nào khác. 

Xem qua bộ câu hỏi của PISA, tôi nghĩ những câu hỏi thường thiếu chiều sâu và không phức tạp như chúng ta tưởng. Chẳng hạn như họ cho câu hỏi như sau: một quán ăn bán 2 loại bánh pizza có cùng độ dày nhưng kích thước khác nhau. Bánh nhỏ có đường kính 30 cm và giá 30 USD. Bánh lớn hơn có đường kính 40 cm và giá bán là 40 USD. Hỏi nên mua bánh nào?  Điều này thật ra cũng có lí do, vì PISA chủ trương kiểm định kĩ năng ứng dụng kiến thức chứ không phải kiểm ra kiến thức.  PISA không có chủ trương đo lường khả năng học thuật của họ sinh. 

Do đó, không nên và không bao giờ đặt nặng vào kết quả của PISA. Ngoài nhóm PISA, còn có nhóm TIMSS (Trends in International Maths and Science Study – Xu hướng học toán và khoa học quốc tế) cũng là một nhóm xếp hạng giáo dục có uy tín.  Nhưng kết quả xếp hạng của PISA và TIMSS không nhất quán với nhau. Chẳng hạn như Phần Lan có năm đứng đầu trong bảng xếp hạng của PISA, nhưng lại đứng hạng trung bình của TIMSS. Rất nhiều trường hợp như thế đã xảy ra trong quá khứ.

Có một sự thật rất quan trọng nhưng ít ai chú ý là vấn đề thiếu dữ liệu. Giáo sư Svend Kreiner (Đan Mạch) cho biết chỉ có khoảng 10% học sinh trả lời tất cả 28 câu hỏi đọc hiểu. Điều này có nghĩa là nếu một em học sinh có điểm khoa học là 500 (cũng là điểm trung bình của khối OECD) thì em này chỉ trả lời được 46% câu hỏi mà thôi. Một học sinh có 400 có nghĩa là em này chỉ trả lời 23% số câu hỏi. Nói cách khác, rất nhiều câu hỏi không được trả lời.

Sự thật trên có nghĩa gì? Nó có nghĩa là khi PISA so sánh giữa các nước thì chẳng khác gì so sánh giữa trái cam và trái táo. Một ví dụ để minh họa: học sinh Việt Nam có thể trả lời câu hỏi 1-20, còn học sinh China có thể trả lời câu hỏi 15-28. Những câu hỏi mà học sinh Việt Nam trả lời có thể khó hơn những câu hỏi mà học sinh China trả lời. Do đó, khi so sánh giữa hai nhóm thì kết quả sẽ khó mà khách quan.  

Phương pháp thống kê

Trong tình huống câu hỏi bị bỏ trống như thế, các nhà phân tích của PISA làm gì? Họ sử dụng một mô hình thống kê có tên là Rasch để khắc phục vấn đề. Rất khó giải thích mô hình Rasch trong bài này, nhưng phương pháp này dựa vào giả định rằng các câu hỏi có trọng số như nhau, và cách lấp vào khoảng trống các câu hỏi là dùng xác suất hậu định (posterior probability). Giả định này rất "mạnh" (hiểu theo nghĩa thiếu tính thực tế), bởi vì câu trả lời hay khả năng trả lời có thể còn tuỳ thuộc vào văn hoá của từng nước.

Ngoài ra, họ sử dụng một phương pháp thống kê khác có tên là imputation để lấp vào những câu hỏi mà học sinh bỏ trống. Phương pháp này có thể giải thích nôm na như sau: dựa vào các câu trả lời mà các em học sinh đã làm, nếu các em học sinh trả lời tất cả các câu hỏi, thì kết quả sẽ xảy ra có thể ước tính.  Nói cách khác, các nhà nghiên cứu tạo ra dữ liệu không có thật!  Đây là một phương pháp khá nguy hiểm vì nó tuỳ thuộc vào những câu trả lời mà các em học sinh đã nỗ lực trong test. Trong các công trình nghiên cứu quan trọng rất ít ai dám ứng dụng phương pháp imputation vì nó có thể dẫn đến sai lệch nghiêm trọng.

Về mặt kĩ thuật, tất cả những câu hỏi của PISA rất tương quan với nhau. Phân tích yếu tố (factor analysis) cho thấy một yếu tố duy nhất có thể giải thích từ 75% (Hi Lạp) đến 92% (Hà Lan) phương sai của các câu hỏi. Điều này có nghĩa gì? Nó có nghĩa là khi PISA xếp hạng giữa các nước chủ yếu là dựa vào yếu tố này, nhưng yếu tố này không đồng đều giữa các nước. Nói cách khác, thứ hạng của một nước trong bảng xếp hạng có thể thay đổi nếu xem xét đến yếu tố thứ 2 hay thứ 3. Nói cách khác nữa, bảng xếp hạng của PISA không nói gì về sự thông minh của học sinh Việt Nam, càng không phản ảnh chất lượng giáo dục của Việt Nam.

Hiểu kết quả PISA như thế nào?

Theo tôi thì kết quả PISA có thể xem là thú vị và chỉ dừng ở đó, chứ không nên dựa vào đó mà đánh giá học sinh VN hơn ai (hay kém ai). Khi cách chọn mẫu một cách chọn lọc thì mọi kết quả phải đặt trong vòng nghi ngờ lành mạnh. Nên nhớ rằng đây chỉ là chương trình test cho mộtnhóm học sinh ở một độ tuổi (15) và chỉ tập trung vào 3 môn học (toán, khoa học, và đọc hiểu). Kết quả của PISA do đó chỉ là một “bức hoạ” ở một thời điểm nhất định, chứ không phản ảnh điểm lâu dài của học sinh. 

Trong khoa học có câu “garbage in, garbage out” (số liệu đầu vào là rác thì kết quả đầu ra cũng chỉ là rác). Với “bệnh thành tích” kinh niên ở Việt Nam thì mọi số liệu đều đáng nghi ngờ vì nó đã qua một qui trình tuyển chọn có hệ thống. Mà, cho dù tuyển chọn ngẫu nhiên thì qui trình “xào nấu” bằng phương pháp của PISA cũng đủ để chúng ta đặt câu hỏi. Xin nhớ cho rằng: trong khoa học, BẤT CỨ kết quả nào quá đẹp cũng đều đáng nghi ngờ. Do đó, tôi nghĩ kết quả của PISA chưa thể xem là chứng cứ để nói rằng tính trung bình học sinh Việt Nam nằm trong nhóm “ngôi sao” trên thế giới.

Nhưng hơn hết, tôi nghĩ không thể hay rất khó so sánh điểm của học sinh trong một hệ thống học vẹt với điểm của học trong một hệ thống “học mở” ở các nước phương Tây. Càng không thể so sánh khi những nước bị “bệnh thành tích” nên dồn tài lực để cải tiến điểm PISA và mấy nước phương Tây vốn không đầu tư vào việc nâng điểm trong bảng xếp hạng của PISA. Chạy theo những bảng xếp hạng như thế này chỉ làm chúng ta sao lãng vấn đề lớn hơn trong giáo dục - đó là cải cách. 

TB: Bài đã đăng trên Tuần Việt Nam